Bỏ qua nội dung

Không phạt trẻ?

Tháng Một 23, 2015

Exclure les punitions de l’éducation des enfants, c’est possible et c’est même conseillé !

Chủ trương “không phạt trẻ” của tôi, qua các bài báo gần đây, gây phản ứng. Vài bạn đọc đặt dấu hỏi “Tại sao phải kính trọng trẻ” – Vâng tôi không nói đùa, trẻ cần được kính trọng cũng như các bạn và tôi, chúng ta không thể chấp nhận bị người khác dẫm trên chân mình …

Đoạn dưới đây trích từ một bài đã đăng trên Dân Trí cách đây gần bốn năm nhưng vẫn còn tính thời sự

http://dantri.com.vn/dien-dan/the-gioi-song-va-hoc-de-lon-len-cua-tre-em-500208.htm

Nhu cầu tình cảm cũng cần như ăn, ngủ và thở hay chơi

Được yêu thương, các cháu phát triển tốt hơn. Yêu không có nghĩa là nuông chiều, cũng không có nghĩa là “cho roi cho vọt”. Yêu là chú ý đến các cháu, xem các cháu như một phần của chính bản thân mình, với một cá thể riêng mà mình phải tôn trọng, kính nể và giúp cho phát triển. Yêu là giúp các cháu luôn có cảm nhận được sống trong một môi trường an lành và hạnh phúc. Yêu cũng có nghĩa là quan tâm đối thoại với các cháu như với một người ngang hàng và không phạt.

Không phạt là một khái niệm chưa được áp dụng nhiều. Tôi dựa theo lý thuyết của Skinner (nhà tâm lý học Mỹ Burrhus F. Skinner, 1904-1990). Chỉ khen khi các cháu làm tốt và hướng dẫn các cháu làm tốt. Vì các nghiên cứu cho thấy là tất cả các hình thức phạt đều để lại “dấu tích” và cá nhân có thể “bị thương tổn” suốt đời.

Dù là một lời mắng (con lười hay con ngu), một hình phạt vật chất (không cho ăn tráng miệng, món mà cháu thích nhất), một hình phạt xã hội (cấm đi ra ngoài chơi hay mắng con trước mặt bạn), đó là chưa nói đến các hình phạt thể xác như đánh đòn… Chúng ta rời thời Trung cổ từ lâu rồi, tất cả đều có thể thương lượng bằng lời và trẻ đủ trí khôn để hiểu và để tôn trọng những “khế ước” với cha mẹ hay với bất cứ ai khác.

Lần đầu tiên tôi phạt con cả của tôi, cách đây đúng 35 năm. Nghĩa là lúc ngành Tâm lý học chưa phát triển như bây giờ, và lúc tôi chưa “giỏi”. Lúc ấy cháu chưa đầy 3 tuổi, tôi bắt cháu đứng ở góc phòng. Từ chỗ góc đó, cháu nói “Mẹ ơi, lớn lên con sẽ xây toàn những nhà tròn”. Tôi hiểu là cháu rất khổ vì bị phạt nên suy ra cách  xây những nhà tròn để không bị phạt đứng trong góc.  Bây giờ cháu đã tự lập, cháu không làm nghề xây dựng hay kiến trúc, chưa bao giờ cất nhà không góc cạnh. Nhưng có một điều chắc chắn là từ câu nói đó của cháu, tôi đã không bao giờ phạt các con tôi nữa. Tất cả đều dựa trên đối thoại để các cháu hiểu “luật” của cha mẹ và phòng ngừa “vi phạm luật” .

Cho phép tôi thêm vào là tất cả các con tôi không có cô cậu nào thành du đảng hay … mất dạy. Trái lại, tôi có đủ lý do, khách quan, để hảnh diện về các con tôi : chúng đều giỏi và tốt  hơn cha mẹ chúng !

.

Cha mẹ cũng cần diễn tả biểu hiện tình cảm mình với các con – nếu không làm sao các cháu biết là chúng được yêu thương? Đón các cháu trong vòng tay bao bọc, ôm ấp các cháu, chơi với các cháu, thậm chí tắm cùng các cháu nữa, hay kín đáo thực hiện những gì các cháu thích …

Được yêu thương, các cháu, với bản năng tự hòa đồng với cha hoặc với mẹ, sẽ cố hết sức mình để làm vui lòng cha mẹ và sẽ không “phạm luật” của cha mẹ.

Chỉ có điều là ngược lại, cha mẹ cũng không nên lạm quyền phụ huynh mà “đàn áp” cá thể của con. Cho con có những khoảng trống, những cơ hội để tự thể hiện mình, khuyến khích con nói lên sở thích riêng tư, những ý tưỡng cá nhân, … Được như thế thì sự thăng bằng của liên hệ sẽ tốt đẹp vô cùng!

.

Nguyễn Huỳnh Mai

From → Giáo dục

Đã đóng bình luận.