Bỏ qua nội dung

Tôn trọng sự khẳng định bản thể của trẻ – Respecter l’affirmation de soi des enfants

Tháng Mười Một 3, 2015

Texte bilingue

Một cháu bé chưa đầy hai tuổi

Một cháu bé chưa đầy hai tuổi (ảnh M. Poirrier)

.

Hôm nay nhà trẻ đóng cửa. Tôi giữ cháu trong khi cha mẹ cháu đi làm.

Cháu tôi vừa đúng hai mươi tháng tuổi và đang ở vào thời kỳ nói “không” với tất cả. Không mặc áo ấm khi ra ngoài. Không cởi giày khi vào nhà. Không ngồi vào ghế cao để ăn. Không ăn vào lúc đến giờ. Không ngủ trưa. Không dọn đồ chơi trước khi rời phòng,… và nhiều cái “không” khác nữa.

Không mặc áo ấm để đi ra ngoài thì cháu ngồi trong nhà vậy, bà mặc áo cho búp bê và bà mở cửa để đi ra vườn với búp bê.

Không ngồi vào ghế cao? Ghế thường thì thấp quá, lại không có rào, dễ bị ngã…, Chả hề gì,  cháu sẽ ngồi ăn dưới đất.

Không ăn vào buổi trưa. Tốt lắm, cháu sẽ chờ đến buổi ăn xế chiều và chắc chắn lúc đó cháu sẽ ăn nhiều hơn!

Không ngủ trưa. Cũng không sao, cháu cứ ngồi trong giường chơi, tới chừng nào buồn ngủ thì  … ngủ. Bà về phòng của bà vì bà cần nghỉ ngơi.

Không dọn đồ chơi? Cháu nhìn đấy, bà lùa hết các thức và  bỏ chúng vào sọt rác. Bao giờ cháu cần thì cứ vào sọt rác mà tìm.

.

Đúng ra tôi có ba luật:

. kiểm soát là những yêu sách tiêu cực của cháu không đặt cháu vào một tình thế nguy hiểm – chết đói hay ngã té tai nạn – cháu từ chối ăn một bữa thì không hề gì.

. đề nghị những giải pháp làm cháu thấy là nghe lời bà có lợi hơn – thí dụ như chuyện tôi đi ra ngoài với búp bê

. chấp nhận sự từ chối của cháu và tìm giải pháp ưńg phó. Tình thế đặc biệt, không ngồi vào bàn thì  ăn dưới đất: ít  thuận tiện hơn nhưng không phải là một giải pháp tồi.

.

Cháu tôi phát triển nhịp nhàng, chạy nhảy nhón chân hay nhắc lò cò trên một chân, biết nói những câu với ba bốn từ  (“mẹ đi xe hơi”, “búp bê té đau”, “chạy mau lạnh đó”, …) biết hát và làm điệu bộ, biết chỉ đúng các bộ phận của cơ thể, …Bé thích vọc nước để rữa tay sau khi xoắn cao tay áo. Bé chào hỏi mọi người rất lễ phép.

Trong hoàn cảnh đó, tôi không phải lo lắng gì cả và chấp nhận những “non, pas ça” – “không, cái đó không được” – để cháu khẳng định bản thể.



.

.

La crèche est femée aujourd’hui. Je garde donc ma petite fille durant la journée de travail de ses parents.

Ma petite fille a juste vingt mois, l’âge du “non”:

. Pas de manteau avant d’aller dehors

. Pas quitter les souliers quand on rentre à l’intérieur

. Pas de chaise haute au repas

. Pas de plat après la soupe

. Pas de sieste

. Pas de rangement après le jeu

et beaucoup d’autre “non”

Tu ne veux pas mettre de manteau? Pas de problème: grand mère va habiller la poupée et toutes les deux, elles vont se promener dans le jardin

Pas de chaise haute? Tandis que tu risques de tomber sur une chaise normale, alors, on mangera à terre. Moins confortable peut être mais ce n’est pas une mauvaise solution.

Pas de plat à midi ? Très bien, tu mangeras au goûter. Tu auras donc ta …ration.

Pas de sieste? Mais tu peux jouer dans ton lit et tu dormiras quand tu auras sommeil. Bà nôi gagne sa chambre dans tous les cas car elle est fatiguée.

Pas de rangements avant de changer les jeux. Pas grave, bà nôi va mettre tout ça dans la corbeille qui est déjà pleine de papier. Quand tu en auras besoin, tu devras aller chercher là.

.

En réalité, je suis trois règles:

. vérifier si les refus de ma petite fille la mettent en danger – si elle risque d’être déshydratée ou de tomber et se blesser – Autrement, si elle ne refuse qu’une partie du repas, il n’y aura pas de danger !

. lui faire comprendre que obéir à sa grand mère est une meilleure idée – l’exemple type est l’histoire de la promenade que j’ai commencée à effectuer avec la poupée en manteau.

. accepter les refus car il m’appartient de trouver une solution adéquate. A situation exceptionnelle, solution inventive. Manger à terre n’est peut être pas habituel mais c’est malgré tout une bonne solution.

.

Ma petite fille se développe harmonieusement. Elle est capable de marcher sur la pointe des pieds ou même marcher à croche pied. Elle fait des phrases jusqu’à trois quatre mots : bébé dormir là, maman partie, courrir vite (car il fait) froid là et surtout: (je) ne veux pas.

Elle chante avec moi et fait des geste, elle est capable de montrer toutes les parties de son corps. Elle s’apprête à relever ses manches pour se laver les mains… Et bien sûr elle fait “au revoir” et embrasser les gens pour dire bonjour, de manière très civilisée.

.

Tout est en ordre, je n’ai rien à… craindre et j’accepte ses “non, pas ça” – j’accepte qu’elle affirme sa personnalité -.

Nguyễn Huỳnh Mai

Đã đóng bình luận.