Skip to content

Cô em út

Tháng Chín 25, 2017

TN nhỏ hơn tôi 15 tuổi

 

Giàu út ăn, khó út chịu”. Câu này thật đúng cho TN.

Suốt thời thơ ấu, TN là đứa con cưng của cha mẹ chúng tôi. TN được ngủ cùng giường với mẹ lâu hơn – những đứa khác thì mất cái “quyền” này khi mẹ sinh em bé  tiếp theo – , được chọn phần quà trước nhất mỗi khi mẹ đi chợ về, được các anh trai bênh vực lúc ở trường, … vì TN nhỏ nhất nhà!

Thế nhưng thời thơ ấu của TN qua nhanh. Tiếp theo đó vận nước thay đổi. Như nhiều người khác, TN bơ vơ trước thời cuộc và trước những khó khăn sau chiến tranh của xã hội. Như có một vết cắt, như gãy gánh giữa đường, tất cả sụp đổ với TN. Trong những năm tế nhị của tuổi niên thiếu, lúc sắp và đang dậy thì.

TN sang đoàn tụ  với tôi ở tuổi 15, cố gắng đi học tiếp trung học – khó quá. Cố gắng thi vào trường Y tá. Cũng bỏ dở nửa chừng.

TN lấy chồng, cũng … được bốn năm, rồi mang đứa con gái, lúc đó chưa đầy hai tuổi trở về sống với mẹ  già.

Nhưng con gái là … con người ta – lấy chồng rồi là cứ như tự đóng cửa nhà cha mẹ đẻ. Mẹ chúng tôi “tái lập lại” những gì bà đã sống lúc bà lận đận vì chồng bà đi kháng chiến, bà mang tôi về nhà ngoại. TN thành …vật tế thần, thành nạn nhân của nếp cũ nhà xưa. Mẹ tôi vốn rất truyền thống, lại không có khả năng tự nhìn lại mình. Bà ruồng bỏ chính cô con gái út của bà.

TN cắn răng, nuốt ngược nước mắt, ở vậy nuôi con. Từ hơn hai mươi năm nay.

Có lẻ tôi là người gần với TN nhất trong gia đình. Và tôi mừng thấy con gái của TN năm nay tốt nghiệp kỹ sư.

 

Nguyễn Huỳnh Mai.

Advertisements

From → Tạp ghi

Đã đóng bình luận.