Skip to content

Cô dâu trưởng nhà tôi

Tháng Tư 9, 2018

Texte bilingue – la version française se trouve un peu plus loin:

Hai mẹ chồng-nàng dâu, tay trong tay, như hai người bạn thân thịết …

 

 

Cô ấy về “nâng khăn sửa túi” cho con trai tôi khi mới 24 tuổi, khi cô đã học xong Cao học và đang soạn Tiến sĩ. Thế là cả hai vợ chồng cùng tương trợ lẫn nhau để cùng học, cùng lo việc sinh sống và nhất là nuôi dạy hai cậu bé, hiện lên 5 và lên 9.

Trên lý thuyết, mẹ chồng-nàng dâu thường có những liên hệ … phức tạp vì cả hai cùng yêu một người đàn ông – chồng của cô dâu và đồng thời là con của bà mẹ. Người đàn ông trong câu chuyện thường lại ít tế nhị và hay có những … so sánh kiểu “mẹ anh nấu cơm ngon hơn em”, …

Thế nhưng những lý thuyết đó không tuyệt đối.

Ở đây, con trai tôi biết là mẹ mình lùi vào “hậu trường” để, từ lúc cưới vợ xong, hai vợ chồng anh phải  song hành cùng nhau tiến bước trên đường đời.

Mười bốn năm đã trôi qua như thế với cô dâu trưởng của tôi: cô xong Tiến sĩ, trình luận án khi mang thai đứa con đầu lòng. Cô cùng chồng mua một căn hộ, xây tổ ấm. Cô ở nhà nuôi con tới lúc con tròn một tuổi. Rồi cô đi làm, ổn định nghề nghiệp. Cô cho bé thứ nhì chào đời. Vẫn tiếp tục xây dựng chỗ đứng xã hội, thậm chí dám rời bỏ xứ Bỉ để sang lập nghiệp ở Mỹ với chồng…

Chuyện cơm nước hàng ngày thì đa đoan : cô phải tranh đấu để hoàn thành hết các công việc. Kết quả là hai cháu nội của tôi được nuôi dạy đàng hoàng : chúng có vẻ vui với “số phận” của mình, học chữ, học đàn, học karaté lại đi sinh hoạt hướng đạo mỗi tuần. 

Tóm gọn trong một câu : cô dâu trưởng nhà tôi là một phụ nữ trẻ, ý thức được bổn phận, biết giá trị của mình và biết đạo làm người.

.

Hai “mẹ chồng-nàng dâu” chúng tôi đã có rất nhiều lần đối thoại cùng nhau: từ chuyện chợ búa cơm nước, tới chuyện dạy con dạy cháu. Và hơn thế nữa, những vấn đề văn hóa, giáo dục vĩ mô,…

Trong một bối cảnh xã hội mà thống kê cho thấy là phân nửa các cặp đôi chia tay nhau, gãy gánh giữa đường, tôi mong là con dâu tôi hạnh phúc với gia đình nhỏ của cô ấy. Tới già. Ngay cả khi vợ chồng tôi và cha mẹ ruột của cô ấy khuất núi.

.

Ma première belle fille.

Elle est “entrée” dans notre famille à l’âge de 24 ans.

L’expression vietnamienne, pour désigner son rôle est “nâng khăn sửa túi” ou litteralement “celle qui s’occupe du linge et des poches de mon fils aîné” autrement dit être “être son ministre de l’intérieur, gérer son ménage et …le servir” – mais nous ne lui avons pas imposé cette position !

En fait, elle fonde une nouvelle famille avec mon fils

A ce moment, elle avait déjà sa maitrise en Biologie et en train de préparer son PhD. Cela veut dire que ce couple, à partir de ce moment là, devrait être solidaires entre eux pour les recherches doctorales, pour vivre et pour élever leurs enfants – ils en ont deux – qui ont actuellement 5 et 9 ans.

.

En théorie, la relation entre belle mère et belle fille est compliquée car ces deux femmes aiment le même homme: le fils de la belle mère et le mari de la belle fille. Parfois, la situation s’agrave avec des comparaisons, maladroites et imputables à ce même homme, du genre “la cuisine de ma mère est meilleure que toute autre” …

Mais cette théorie n’est pas absolue.

Ici, mon fils sait que sa mère se retire au deuxièm plan à partir du moment où il se marie et où il devra bâtir sa vie avec son épouse,

.

Quatorze ans se passent ainsi depuis leur mariage: ma belle fille a défendu sa thèse au dernier mois de grossesse de son premier enfant, elle a acheté avec son mari un appartement pour abriter leur nid. Elle reste à la maison pour alaiter et s’occuper de son enfant jusqu’à ce que celui ci ait un an. Ensuite, elle travaille pour une multinationale pharmaceutique. Elle met au monde un deuxième garçon tout en assumant son travail Son engagement professionnel va jusqu’au point d’accepter un poste aux Etats Unis en entrainant mari et enfants avec elle.

En un mot, ma belle fille est une jeune femme qui connaît sa valeur et qui, surtout, sait comment vivre avec les autres avec une moralité sans faille – ce dernier point est ce que j’apprécie le plus chez elle.

Entre belle mère et belle fille, nous discutons beaucoup – nous échangeons des recettes de cuisine mais pas seulement, nous parlons aussi de l’éducation des enfants, de la culture et des conceptions de vie.

Dans une société où les statistiques montrent que 50% des couples se soldent par un divorce, je souhaite que ma belle fille soit heureuse avec sa petite famille, toute sa vie, même quand nous, ses beaux parents et parents, ne serons plus là.

.

Nguyễn Huỳnh Mai

Advertisements

Đã đóng bình luận.