Bỏ qua nội dung

Hai chị em bên khung cửa

Tháng Mười Một 16, 2018

Một bài cũ, đăng lại với những tình cảm thấm thía và day dứt không nguôi mà tôi vẫn giữ, đối với một người chị họ.

Mẹ và dì, trong ngôi nhà thân thuộc - Ảnh: J.-E. Poirrier

Mẹ và dì, trong ngôi nhà thân thuộc – Ảnh: J.-E. Poirrier

Chị Năm tuổi Tí. Chỉ hơn tôi vài tháng. Chúng tôi là con cô cậu với nhau nhưng thân thiết lắm vì thường chơi chung thời niên thiếu, trong những năm mẹ tôi lận đận mang con về nhà Ngoại.

Chị học trường làng, sau đó lên học ở Gia Long rồi trở về làng làm giáo viên cho đến khi nghỉ hưu – một cuộc đời an bình, như dòng sông chảy trước nhà bà Nội của chị – bà Ngoại của tôi – nơi mẹ chị về làm dâu, nơi chôn nhau cắt rún của chị. Chị lớn lên trong căn nhà đó và tiếp tục ở nơi chốn này tới giờ, trừ mấy năm chị học nội trú Gia Long.

Trẻ ở làng đều là học trò của chị, trong ít nhất là một năm. Kể cả các cháu của chị (con của anh Tư, anh Sáu và anh Tám). Bây giờ học trò chị phần đông đã đi tứ xứ. Thỉnh thoảng vài cô cậu về thăm gia đình nơi quê cũ, đến «chào cô», thăm chị, mang đến chị một vài niềm vui tô đẹp cho cuộc sống phẳng lặng của chị.

Ngày xưa, chị là cả thế giới của tôi. Khi thua trong một cuộc chạy đua, tôi đã … giữ thể diện trước “đối phương”  bằng câu nói « chị Năm tao chạy nhanh hơn mày ».

.

Nguyễn Huỳnh Mai

Advertisements

From → Tạp ghi

Đã đóng bình luận.